Giỗ thứ 24 của Trần Văn Bá


TRAN VAN BA

 

Chúng tôi đăng tải bức thơ, viết tay, của Trần Văn Bá đề ngày 6 tháng 6 năm 1982, gởi bưu điện từ Sàigòn về trụ sở Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris lúc bấy giờ, 51 rue Damesme, 75013 Paris.

Trần Văn Bá viết bức thơ nầy trong gấp rút, cùng lúc với một bức thơ khác cho một người bà con, cũng được gởi qua bưu điện, từ Sàigòn. Trong bản đánh máy dưới đây, chúng tôi có sửa chữa vài lỗi chính tả nhỏ (xin xem bản gốc viết tay đính kèm. Nhiều người vẫn còn nhớ tuồng chữ của Trần Văn Bá…).

Trong một vài cơ hội, những vết tích mà Trần Văn Bá để lại như thế, rất quí báu để thẩm định một số sự việc, chẳng hạn như việc « một số phong trào nầy hay một vài nhân vật khác » thường viện dẫn lời tuyên bố, hoặc lập trường, hay việc làm, mà họ khẳng định là của Trần Văn Bá.

Trần Văn Bá còn để lại nhiều tài liệu, được lưu giữ, kể cả những tài liệu viết tay, một vài tháng trước khi bị cộng sản Hà Nội bắt và hành quyết ở Việt Nam…

Ngoài ra, chúng tôi cũng đem lên trang mạng tranvanba.org, bài « những đường phố Paris » do Phan Văn Hưng sáng tác và hát. Gia đình của Trần Văn Bá đã yêu cầu điều này, vì cho rằng sáng tác của Phan Văn Hưng bàng bạc những xúc cảm cùng tâm tư của  con người Trần Văn Bá khi cất bước trở về Việt Nam : vị nhân sinh chứ không vì quyền bính, danh lợi hay hận thù; tranh đấu để bảo trì một con người Việt Nam nhân ái, hữu tình, không để một chế độ vô nhân làm băng hoại; tranh đấu để xác định, trong xã hội và trong lịch sử, quyền hạn của mỗi cá nhân được theo đuổi cơ may hạnh phúc, vượt lên trên đòi hỏi của bất cứ xã hội hay lịch sử nào.

Chúng tôi không thuộc về  ai, ngoại trừ  điểm vàng son của một ngọn nến xa lạ với chúng tôi, ngoài tằm tay với của chúng tôi,  nhưng luôn làm tỉnh thức sự im lặng và lòng can đảm.

Nous n’appartenons à personne sinon au point d’or de cette lampe inconnue de nous, inaccessible à nous et qui tient éveillés le silence et le courage.

René Char, Les feuillets d’hypnos.

Ngày giỗ thứ 24 của Trần Văn Bá
Tranvanba.org

 

Bức thơ của Trần Văn Bá

Sàigòn ngày 06/06/1982

[……….]

Đã 2 năm trôi qua tôi không có tin thơ gì thăm mấy chú cả. Chắc được thơ nầy của tôi mấy chú sẽ ngạc nhiên lắm phải không ? Độ nầy gia đình mình ra sao ? Chắc mấy chú cũng lu bu lắm thì phải.

[…] như thế nào rồi, vẫn còn phong độ như những năm nào hay đã rửa tay gác kiếm, dừng bước giang hồ để trở vế với mái ấm gia đình, vợ con thân yêu.

Phần tôi thì cũng bình thàn thôi, cực thì có, nhưng tôi vẫn trọn vẹn với con người tôi, với quê hương nghèo đói. Con đường tôi chọn rất chông gai, nhưng dù sao tôi cũng phải đi đến cùng, không thểchấp nhận một sự sai lệch hay chùn bước.

Mấy cô độ nầy ra sao [ …] và còn nhiều cô nữa kể không hết. Cho tôi có lời thăm họ nhé.

Mấy chú ạ, đã trải biết bao nhiêu cam go, tôi thành thật nói với mấy chú rằng đừng nên tin bọn người đã bỏ nước ra đi, đừng để ai lợi dụng lòng hăng say của tuổi trẻ. Mấy ông chánh trị gia ở Pháp, ở Mỹ, mấy ông Tướng không làm gì được đâu. Không còn người dân nào trong nước còn có thể tin họ được. Lực lượng của mấy ông ấy chỉ có cá nhân của họ, còn bao nhiêu đều là rỗng  toét, không có gì ngoài hơn là bịp bọm, tôi nói như vậy vì trước hết là lời của một người biết được một số việc ở đất nước mình, nơi mà tôi đang sinh sống vất vả.

Tôi đã nghe nói vế phong trào nầy rồi đến nhân vật khác, tất cả đều chỉ là tin đồn và tin đồn mà thôi. Nếu có gì mới lạ thì chắc chắn là không phải họ làm nên cơm cháo đâu.

Tôi tin rằng mấy chú hiểu tôi và tin rằng tôi nói thật tình với mấy chú. Tôi tin rằng đất nước mình một ngày nào đó, không xa lắm sẽ tự do và hòa bình, và đó là thành quả của anh em ở trong nước chứ không phải do một số người lưu vong làm nên.. Mấy chú cứ tin chắc như vậy, mấy chú sẽ không lầm đâu.

Thôi lời ít nhưng tình thật đậm đà, thăm tất cả anh em mạnh. […] có qua cứ cho tụi nó xem thư nầy. Cảnh giác anh em nghe mấy chú.

Nhớ nhiều

T.B.  […] những gì tôi nói với […] có sai không, tôi đã có nói việc đó từ đầu và những gì mình làm chung chỉ có mục đích là không cho ai lợi dụng mình. […..] tôi có gởi thơ thăm cả.

Trần Văn Bá